Chuyện của nụ cười

Nà Coóc chúng tôi đi qua còn khó khăn lắm!

Nà Coóc chúng tôi đi qua còn nhiều khó khăn lắm!

Nà Coóc có chút  buồn của một vùng cao nghèo, nhưng hơn cả là niềm vui bởi sự lạc quan của người dân và đặc biệt là những đứa trẻ nơi đây.

Trải nghiệm lần đầu đến với Nà Coóc

Lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn những đứa bé dân tộc không phải qua sách báo hay phim ảnh. Tôi không thấy lạ, mà thấy thương chúng nhiều hơn.

Có những đứa không có lấy nổi đôi dép tổ ong để mà đi giữa thời tiết mưa phùn lạnh giá. Có những đứa bị bộ quần áo cũ kỹ, sờn rách và khuôn mặt lúc nào cũng lấm lem che mờ đi vẻ xinh xắn, đáng yêu. Có những đứa bữa trưa chỉ là nắm cơm nhỏ được mẹ gói kỹ bằng lá chuối, thêm chút muối vừng, nên khi được ăn cơm rang thập cẩm chúng tôi nấu, đứa nào cũng tấm tắc khen ngon lắm và ăn gọn ghẽ suất của mình. Rồi có những đứa nhà xa trường, phải đi học từ 5h sáng, nhưng lúc nào cũng đến đúng giờ và rất chăm chỉ làm bài tập.

Nhìn tụi nhỏ ăn suất cơm rang ngon lành mà thương!
Nhìn tụi nhỏ ăn suất cơm rang ngon lành mà thương!

Chiếc cổng trường be bé. Những lớp học đơn sơ, chỉ là một căn nhà dựng bằng gỗ và tôn, vài chiếc bàn học cũ, một bóng đèn compact và thứ mới nhất là chiếc bảng đen. Không tủ sách. Không nhà vệ sinh. Không chỗ để xe. Không có phòng riêng của giáo viên. Không hề giống một ngôi trường mà bạn vẫn học. Cả một chỗ ngủ trưa đàng hoàng đầy đủ chăn, gối, quạt như ngày xưa tôi vẫn có, thì ở đây chẳng hề tồn tại. Điện mới được kéo đến Nà Coóc từ năm ngoái. Cả xóm chung nhau một chiếc vô tuyến nhỏ xíu, nhiễu sóng, rồi mờ tịt, đứng từ xa còn tưởng là tivi đen trắng.

Cổng trường phân hiệu Nà Coóc nho nhỏ, đơn sơ
Cổng trường phân hiệu Nà Coóc nho nhỏ, đơn sơ

Thiếu thốn là thế, nhưng con người ở đây luôn vui, luôn cười. Họ lạc quan vào điều gì, tôi chẳng biết. Đơn giản họ hài lòng với cuộc sống hiện tại, với tình người, tình làng xóm thấm đượm nơi đây? Hay họ vẫn sống, và luôn tin vào một ngày mai tương sáng hơn sẽ đến với họ, với con em của họ? Những đứa trẻ hồn nhiên kia, liệu một ngày nào đó, có còn được cắp sách đến trường, vươn ra khỏi vùng núi cao nghèo để thấy một cuộc sống rất khác nơi thủ đô???

Khó khăn là thế nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi các em
Khó khăn là thế nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ trên môi các em


Khi trở về sau chuyến hành trình, chúng tôi vẫn còn rất nhiều những băn khoăn...

Kỷ niệm khó quên nơi Nà Coóc

Khi cả đất nước đang cuồng nhiệt và sục sôi vì lần đầu tiên Việt Nam bước vào vòng chung kết bóng đá U23 châu Á, khi người người nhà nhà đang ở Sân vận động Mỹ Đình hay những nơi đông người để cùng đón xem trực tiếp trận cầu lịch sử, thì chúng tôi cùng những người dân Nà Coóc cũng hướng về U23 qua một chiếc tivi bé bé xinh xinh và hơi nhiễu một chút.

Hiếm có thứ gì gắn kết và làm người Việt Nam lên tinh thần được như bóng đá. Sau một ngày làm chương trình mệt nhoài, trận bóng dường như làm chúng tôi “lên gân” trở lại, vẫn đủ sức để reo hò và cổ vũ cho đội nhà. Từ trẻ em (dù chắc chúng cũng không hiểu gì nhiều đâu), các cô chú, đến ông bà, và chúng tôi, quây quần bên chiếc tivi bảo bối kia, trên những băng ghế dài, trong một rạp cỗ phủ bạt, trời tối dần và không có lấy một ánh đèn điện. Có những lúc tuyết rơi trắng xóa trên sân vận động Thường Châu khiến ở đầu cầu bên này, tôi cảm tưởng như mình chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng từ chiếc vô tuyến. Một trải nghiệm vô cùng hay ho và khó quên!

Chiếc tivi đen trắng gắn kết mọi người
Chiếc tivi đen trắng gắn kết mọi người

Tôi hỏi một nhóc: "Em cũng thích xem bóng đá à?"

Em hồn nhiên đáp: "Ước mơ sau này của em là trở thành cầu thủ giỏi như anh Xuân Trường. Anh ấy đồng hương với em đó!" - Em nói rồi cười tít mắt và chạy biến đi.

Dù hôm ấy U23 không đoạt được chiếc cúp vô địch, nhưng đó sẽ mãi là trận đấu mà tôi nhớ nhất.

Bỏ lại đằng sau những khó khăn, vất vả, trẻ em Nà Coóc lớn lên vẫn hồn nhiên và đã biết đặt ra ước mơ cho mình. Rồi một ngày nào đó, tôi cũng sẽ được chứng kiến đứa trẻ ngày nào thành công với mơ ước của mình, nhỉ ^^

Nguyệt Mẫn

Bình luận