Cần Nông - Cao Bằng

Cần Nông – Điều kì diệu từ nắng

Trái ngược với cái giá rét của mùa đông Hà Nội, những tia nắng ở Cần Nông thật ấm áp và mang đến những điều kì diệu cho chúng tôi và các em.

Điều kì diệu từ nắng Cần Nông...

Chúng tôi xuất phát từ Hà Nội vào đêm 26/11, Hà Nội rét nhưng không mưa. Cả đoàn nghe những cuộc điện thoại dồn dập từ Cần Nông về tình hình thời tiết xấu. Cảm giác thật sự bất an khi lần đầu tiên chúng tôi thực hiện chương trình tại đây và dường như những cơn mưa bao giờ cũng gắn với chúng tôi, nó theo chúng tôi từ Mang Thượng và trở lại Cần Nông. Có lẽ lần này sẽ vất vả hơn nhiều so với lần trước, nhưng chúng tôi vẫn cứ lạc quan tiếp tục hành trình chuẩn bị về với Cần Nông.

Các TNV đang kiểm tra lại các hiện vật ủng hộ khi vừa đặt chân tới Cần Nông.
Các TNV đang kiểm tra lại các hiện vật ủng hộ khi vừa đặt chân tới Cần Nông.

Chuyến xe về với Cần Nông lăn bánh. Ngồi trên xe cảm giác thật sự háo hức đến vô cùng. Nắng rực rỡ chiếu qua khung cửa xe, hai bên đường là những bông hoa dã quỳ khoe sắc vàng rực rỡ. Người ta luôn nói về hoa dã quỳ với sức sống mãnh liệt, luôn căng tràn nhựa sống và không ngừng vươn lên dù ở bất kì hoàn cảnh nào. Và hành trình về với Cần Nông của chúng tôi cũng như bông hoa dã quỳ, mạnh mẽ vươn lên để tô điểm cho cuộc sống này. Tất cả chúng tôi đã lên dây cót 200% sức mạnh để về Cần Nông truyền lửa cho các em "viết tiếp ước mơ".

Thế rồi, lạ thay Cần Nông lại đón chúng tôi bằng những ánh nắng rực rỡ. Nắng ấm áp xua tan đi cái lạnh ở Hà Nội. Cả đoàn nói với nhau rằng đến với Cần nông như một phép màu kỳ lạ và rồi đem nắng đến là một điều kỳ diệu.

Không khí ở đây thật sự dễ chịu, chúng tôi hít một hơi thật sâu, tự thưởng cho bản thân một cái vươn vai thật dài, cái dang tay thật rộng như đón nhận hết tất cả thiên nhiên tươi đẹp ấy vào lòng. Một màu xanh ngập tràn trước mắt tôi. Ánh mặt trời chan hòa, dường như không còn chút áp lực hay bộn bề nào của Hà Nội trong đầu nữa. Không còn thi cử, không còn tiếng còi xe inh ỏi. Đi đến đâu chúng tôi cũng nhận được những nụ cười tươi rói, những lời chào bằng tiếng địa phương của bà con. Tôi bỗng tự hỏi phải chăng chính những nụ cười nồng ấm ấy đã cùng chúng tôi thắp nắng cho Cần Nông giữa mùa đông này như những bông dã quỳ thắp vàng cả triền đồi?

...và từ những đứa trẻ Cần Nông

Ngày thực hiện chương trình chính ở Lũng Vai – điểm trường khó khăn ở Cần Nông. Chúng tôi đã dậy sớm khi trời còn mờ sương. Chúng tôi men theo con đường đi qua 2 quả núi, 1 quả đồi, đường dựng và vách đá cao. Trời hửng sáng dần cũng là lúc những ánh nắng đầu tiên chiếu sáng rực rỡ, nó soi rõ con đường chúng tôi đi. 

Trên đoạn đường ấy, nhiều lần chúng tôi nghĩ đến việc bỏ cuộc nhưng cứ lúc nào có ý nghĩ ấy, ngước nhìn lên đỉnh núi xa xa là lá cờ đỏ cắm tại điểm trường của các em là trái tim của tuổi trẻ, của tình thương yêu lại thôi thúc đôi chân mình bước tiếp. Chúng tôi biết hành trình này, gian khó nhưng không bao giờ là đơn độc. Vì chúng tôi mang theo cả niềm thương yêu của "những tấm lòng vàng". Và phía trên kia, là bóng dáng của thầy cô và các em trên đỉnh núi đang mong.

Những đứa trẻ ở Cần Nông thật hồn nhiên và ngây ngô!
Những đứa trẻ ở Cần Nông thật hồn nhiên và ngây ngô!

Đến điểm trường Lũng Vai, các em không ngần ngại chia sẻ cho chúng tôi về ước mơ. Các em dùng nét chữ nghệch ngoạc của mình để viết ước mơ lên giấy. Ánh nắng xuyên qua những tấm ván gỗ ọp ẹp chiếu rọi vào những dòng chữ viết ước mơ còn xiêu vẹo. Nhìn trang giấy ước mơ thật mỏng manh. Nhưng chúng tôi biết kể từ ngày hôm ấy ước mơ trong các em đã lớn dần và hiện rõ hơn:

- Em sẽ làm bác sĩ
- Sau này em là cô giáo.

Hạnh phúc đến từ sự quan tâm và sẻ chia. Đó là bài học đầu tiên khi chúng tôi là thành viên của CLB Viet’s Smiles. Chúng tôi luôn nỗ lực hết mình để tạo những điều tuyệt vời nhất cho trẻ em những nơi chúng tôi đi qua. Ánh nắng soi rọi vào tâm hồn chúng tôi, tiếp cho chúng tôi phần sức mạnh để nỗ lực hết lòng, để yêu thương hết dạ.

Bình luận